Khánh Việt ơi, sao mà thân thương quá!
Hướng về Người, từ Đông Á thân yêu
Thời gian trôi, cứ lặng lẽ sáng chiều
Ba lăm tuổi, trải qua nhiều gian khó.

Không chùn bước, một tinh thần gắn bó
Lòng dặn lòng vững từng bước đi lên
Thuở ban sơ lấy Thuốc lá làm nền
Dẫu vật chất, còn đơn sơ, lạc hậu.

Sao quên được những ngày xưa yêu dấu
Sản xuất còn mang nặng tính thủ công
Bao lo toan vẫn giữ mãi trong lòng
Nhưng vẫn mãi nụ cười lạc quan ấy.

Bằng cả niềm tin “Khát khao, chinh phục”
Cho ra đời các đơn vị thành viên
Mỗi nghành nghề mang một nét rất riêng
Đa màu sắc thêm thị trường phát triển.

Bao bì, In, May ngày thêm hoàn thiện
Chế biến, chăn nuôi sánh bước song hành
Da thuộc nay thêm mỹ nghệ cạnh tranh
Thêm du lịch, thêm luôn phần địa ốc.

Phải đương đầu bao khó khăn, bão lốc
Khánh Việt luôn vẫn đoàn kết một lòng
Luôn tìm tòi sau những bước thành công
Không ngơi nghỉ, ngủ quên trên chiến thắng

Đến hôm nay, tạm nhìn lại khoảng lặng
Sau bao ngày, chung sức để dựng xây
Ngắm thành công bên cạnh lịch sử dày
Tự hào lắm, lòng thấy đầy phấn khởi

Ba lăm năm, sau bao ngày mong đợi
Kỷ niệm chương đánh dấu sự trưởng thành
VỮNG NỀN TẢNG bao năm ta vun đắp
SÁNG TƯƠNG LAI “rộng mở” phía chân trời..
Nguyễn Lê Quân - Phòng vật tư