Năm 2016, tôi gặp ANH, nhưng có vẻ như thời điểm ấy duyên của tôi và ANH chưa đến. Chúng tôi lướt qua nhau thật nhẹ nhàng, tôi lại tiếp tục trên con đường tìm kiếm điều phù hợp nhất với mình...

Thế rồi sau bao nhiêu khó khăn, thử sức với nhiều vị trí khác nhau, tôi dường như vẫn chưa tìm gặp được một bến đỗ thực sự hạnh phúc cho mình, thì một lần nữa tôi có cơ hội gặp ANH. Ngày 09 tháng 01 năm 2018, đánh dấu kỷ niệm ngày tôi gặp lại ANH. Và với tôi, bức tranh cuộc đời được tô vẽ lại từ đây…
Ngày tôi đến nhà ANH, lúc này, ANH đã chuyển sang nhà mới. Ngôi nhà mới của ANH khang trang và to lớn. Tôi bước vào, ANH chào đón tôi. Tôi được đưa đến từng vị trí bộ phận trong gia đình ANH để “ra mắt”, cảm giác của tôi là sự hồi hộp, lo lắng vì mọi thứ đều mới mẻ, bản thân tôi thường e dè trước môi trường lạ lẫm với những con người hoàn toàn xa lạ. Nhưng dường như sự có mặt của tôi đã được thông báo trước, tôi ngạc nhiên vì thái độ niềm nở của tất cả mọi người dành cho mình. Họ cười với tôi, chào đón tôi và dành cho tôi những chia sẻ chân thành, khích lệ tôi cố gắng thích nghi nơi đây. Sự thân thiện đó làm cho tôi vơi đi rất nhiều những lo lắng. Tôi được đưa đi tiếp đến khu vực hoạt động sản xuất của nhà ANH. Lúc này, trước mắt tôi là những dây chuyền sản xuất hoành tráng và chuyên nghiệp, máy móc thiết bị hiện đại, sản phẩm giấy đẹp và đa dạng, tôi bắt đầu cảm thấy thích thú và muốn biết nhiều hơn về các hoạt động nơi đây.
Giờ cơm trưa, tôi được biết là người nhà ANH chuẩn bị sẵn, nhưng tôi lại một lần nữa “ngạc nhiên chưa”, vì ở bữa cơm này, tất cả thành viên trong gia đình ANH đều tập trung về một nơi, tạm gác lại công việc mà ngồi lại với nhau, cùng ăn uống và trò chuyện vui vẻ, không phân biệt vị trí hay vai trò, cấp bậc. Tôi chưa gặp thấy cảnh này ở những ngôi nhà trước mà tôi từng đến. Không khí gia đình càng làm tôi muốn gắn bó hơn.
Ngày qua ngày, chính sự gần gũi, thân tình và giản dị mà mọi người dành cho nhau cũng như sự chỉ dạy tận tình của mọi người làm cho tôi cảm thấy an tâm hơn, tự tin hơn. Chỉ một thời gian ngắn làm quen với mọi thứ ở đây thôi, nhưng tất cả như nói với tôi rằng: Tôi đã tìm đúng nơi mà tôi muốn đến, nơi mà tôi muốn dừng lại, nơi mà tôi muốn thuộc về. Một môi trường làm việc chuyên nghiệp nhưng không hề thiếu vắng không khí gia đình. Thật là hay!
Với tôi bây giờ, mỗi ngày gặp ANH là một niềm vui. Cảm ơn ANH - chàng trai mang tên DOPACK.
Huỳnh Đặng Hồng Vi - Phòng HCQT