Ngày bão đến, gió ngang tàng, điên dại
Thành phố tôi mất ngủ..
Suốt đêm dài!
Tiếng gió lùa, nghe lạnh cả bờ vai
Mưa rả rích, nhà ai rung bần bật
Rồi sáng mai, khi bão tan đi mất
Khắp nơi còn, ấy hai chữ..
Nát tan!

Gió cuốn phăng mọi thứ
Chẳng nể nang..
Công trình kia, cây cối, lẫn kho tàng..
Và Đông Á, cũng nằm trong số ấy
Ngày sau bão,
Công ty tôi tỉnh dậy
Cả nhà kho
Chẳng khác bãi chiến trường
Hàng theo hàng, Giấy theo giấy
Vãi vương
Máy offset, nay khác gì khối sắt

Sếp chúng tôi
Đau lòng rơi nước mắt
Cùng anh em dọn dẹp mớ hỗn mang
Nuốt đau xót
Nhanh tay xếp lại hàng
Bởi thở than, trong lúc này vô ích
Bủa vây bao thảm kịch..
Cứ chập chờn.

Chung tấm lòng
Mọi thứ tốt đẹp hơn
Đông Á tôi, đã hồi sinh mạnh mẽ
Những vết thương, được phục hồi mau lẹ
Bao gian nan, nay tạm bước xa rời
Cùng sẻ chia, chung sức chẳng nghỉ ngơi
Bão đã tan
Hiểu thêm lòng thế thái..

Đúng thật chứ:
"Chẳng có gì đáng ngai,
Quyết đồng lòng, cùng nắm chặt bàn tay
Thời gian trôi, từng tháng đến từng ngày
Đi qua bão, trời sẽ quang, đẹp lắm"
Tôi chợt thấy, trong lòng tôi bỗng ấm
Một tình yêu, một Đông Á, tự hào!

Lê Hoàng Vũ - Phòng Vật Tư