Thời gian trôi qua thật nhanh, mọi thứ thay đổi nhiều, Đông Á qui mô ngày càng lớn, nhà xưởng khang trang. Có một điều duy nhất không hề thay đổi theo thời gian đó chính là tình người, là sự quan tâm chia sẻ của Ban lãnh đạo
"Giữa thành công và thất bại có con sông gian khổ
...trên con sông đó có cây cầu tên là sự cố gắng"
Sưu tầm
Đúng như vậy! Tôi, một người công nhân nếu xét theo tuổi nghề thì không thể nào hiểu hết sự gian khổ mà những đàn anh, đàn chị đi trước đã trải qua, nhưng 14 năm làm việc tại đây đủ để tôi chứng kiến những thăng trầm và đổi thay từng ngày của Đông Á.
Nhớ ngày tôi vào làm tại Nhà máy Bao bì Đông Á, chỉ có khoảng hơn một trăm người, chia nhau đi hai ca, kéo dài từ 6 giờ sáng đến 6 giờ tối, và ngược lại. Máy móc nhiều công đoạn còn thủ công, thiếu thốn đủ thứ, nhưng ai nấy đều hăng say làm việc quên mệt nhọc và cả thời gian, miễn sao có nhiều hàng là vui rồi.
Bây giờ thì khác nhiều rồi, máy móc thiết bị đầu tư hiện đại, nhiều khâu tự động hóa. Năng suất làm việc đã tăng gấp đôi, gấp ba, tay nghề người lao động ngày càng được nâng cao, có thêm kinh nghiệm làm việc đã giúp NLĐ bớt đi những nhọc nhằn.
Thời gian trôi qua thật nhanh, mọi thứ thay đổi nhiều, Đông Á qui mô ngày càng lớn, nhà xưởng khang trang. Có một điều duy nhất không hề thay đổi theo thời gian đó chính là tình người, là sự quan tâm chia sẻ của Ban lãnh đạo, sự động viên kịp thời của Công đoàn, là sự đoàn kết, là sự phấn đấu. Tất cả những điều ấy đã tạo nên một chất keo gắn kết những thành viên Đông Á lại với nhau để cùng xây dựng nên một thương hiệu DOPACK ngày hôm nay.
Nói về tình người ở đây, trong ký ức của tôi không bao giờ quên câu chuyện đã xảy ra năm 2004. Lúc bấy giờ tôi là công nhân vận hành máy bế, một lần tôi sơ ý và tai nạn đã xảy ra. Theo kết luận của bác sỹ, xương cổ tay tôi bị gãy phải phẫu thuật bắt ốc vít để nối xương lại với nhau, lúc ấy tâm trạng tôi vô cùng lo lắng, mọi thứ như đóng sập lại trước mặt một chàng trai trẻ như tôi.
Ông bà ta thường nói "giàu hai con mắt, khó đôi bàn tay". Tương lai của tôi sẽ ra sao nếu cánh tay không còn như trước? Là một người con xa quê hương đi lập nghiệp, không có bố mẹ bên cạnh nên cảm giác trống vắng chợt ùa về làm tôi thấy hoang mang vô cùng. Tuy nhiên, cảm giác ấy qua nhanh khi tôi nhận ra rằng mình không hề cô đơn, bên cạnh tôi lúc này không những một mà có rất đông anh chị ở Công ty đến thăm hỏi và động viên, mọi người yêu thương tôi như người em trai của mình. Có thể nói đó là liều thuốc tinh thần vô cùng quý giá dành cho tôi, nhờ đó mà vết thương cũng mau chóng lành hơn, sau một thời gian ngắn điều trị tôi tiếp tục đi làm và ngẫm ra rằng: "Chiến tranh có thể phá hủy những công trình dù là đồ sộ đến mấy nhưng tình yêu, tình thương, tình người dành cho nhau thì không có gì đánh sập được”.
Môi trường làm việc ở đây đã giúp tôi trưởng thành, mạnh mẽ hơn trước rất nhiều, không còn là một thanh niên nhút nhát và ít nói. Bằng sự nỗ lực và cố gắng hết mình, tôi đã nhận được những thành công nhất định, đó là sự tin tưởng của Ban lãnh đạo, của đồng nghiệp khi nhận nhiệm vụ tổ trưởng. Điều hạnh phúc hơn cả là khi tôi được vinh dự trở thành một Đảng viên của Đảng Cộng sản Việt Nam vào ngày 26 tháng 3 năm 2013. Đó chính là niềm ao ước của bản thân và sự mong chờ từ cả gia đình, tôi thầm cảm ơn Đông Á đã cho tôi có được cuộc sống như ngày hôm nay.
Tôi ý thức được rằng không có sự thành công nào tự nhiên đến, muốn có được, bản thân phải cố gắng hết mình và biết trân trọng những gì tập thể Đông Á đã gây dựng nên.
ĐÔNG Á, hôm nay thật vững vàng
Khách hàng yêu mến khắp muôn nơi
Từ Nam ra Bắc đâu cũng có
DOPACK, bao bì vang tiếng thơm.
Nguyễn Văn Sơn - Tổ Thành phẩm 3